Sống theo sở thích thì sẽ sống lâu

Có phải là một lời lập dị không?

Các bác sĩ thường cấm chúng ta nhiều quá: đừng ăn nhiều, đừng uống rượu, đừng hút thuốc, đừng nằm dài suốt ngày, đừng lo lắng, đừng về vườn, vân vân..

Bác sĩ Peter Steincrohn can đảm chống lại ý kiến đại đa số các bạn đồng nghiệp của ông, nhưng chống một cách có lý, đầy lương thức, hoàn toàn không lập dị.

Ông viết: 

<<Tôi là một y sĩ, có nhiệm vụ trừ cho bạn các nỗi lo. Tôi muốn chỉ cho bạn một lối sống sáng suốt để được khỏe mạnh. Trong nhiều hoàn cảnh ban sẽ sung sướng nhận  định được đúng trường hợp của mình.

Tôi hứa với bạn đọc xong cuốn này, bạn sẽ nhận thức được một cách sâu sắc rằng bạn chỉ có mỗi một đời để sống và rất có thể làm cho cuộc hành trình <<một đi không trở về>> đó hóa ra rất thú vị…

Hôm qua là dĩ vãng, ngày mai là hy vong, hôm nay là đời sống. Mỗi ngày chúng ta cứ sống theo sở thích, nếu không thì không phải là sống>>.

Đây là lời giới thiệu cuốn sách “Sống Theo Sở Thích Thì Sẽ Sống Lâu – Peter Steincrohn (Bản dịch Nguyễn Hiến Lê)”

Đời Đá Vàng xin được giới thiệu cùng các bạn. Dưới đây có một lời tản mạn khác về việc hút thuốc của S.Anton. Chúng tôi không khuyến khích bạn hút thuốc, chỉ muốn các bạn hãy LÀM NHỮNG GÌ MÌNH THÍCH vậy là được rồi.

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC

Một con người có lòng tự trọng có bao giờ ngửa tay xin tiền người qua đường không? Không đời nào! Không bao giờ! Ngay cả khi trong túi không có nổi năm xu để mua vé tàu điện.

Khi một con người tự trọng gặp phải chuyện buồn phiền liệu anh ta có sẵn sàng chia sẻ nỗi lòng mình với những người xa lạ? Không! Tất nhiên là không rồi.

Nhưng liệu ai trong số những người hút thuốc lại không một lần xin diêm hay thuốc lá của những người hoàn toàn xa lạ cơ chứ. Người ta xin ở khắp mọi nơi, bằng mọi thứ tiếng khác nhau: “Xin lỗi, anh làm ơn cho xin tí lửa!”.

Và người kia sẽ rút ra bao diêm, quẹt lửa, rồi đưa que diêm đã cháy cho bạn. Trong khoảnh khắc nào đó bàn tay của hai người chạm vào nhau, truyền cho nhau ngọn lửa nhỏ.

Sau đó,có một người khác lại đến châm nhờ thuốc, bạn sẽ đưa cho anh ta điếu thuốc đang hút dở. Trong một giây phút bàn tay hai người xa lạ lại chạm vào nhau.

Và sẽ mãi là như thế chừng nào trên trái đất này còn có người hút thuốc. Những đốm lửa nhỏ li ti cứ truyền từ người này sang người khác đi khắp mọi nơi trên trái đất. Bởi vì ở đâu có người hút thuốc dù ở Châu Âu, Châu Á, Châu Phi, Châu Úc hay Châu Mĩ.

Và chừng nào bàn tay của con người còn chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, gìn giữ hơi ấm thì trên hành tinh này chắc sẽ bớt đi phần nào những điều xấu xa.

Có lẽ chỉ vì lý do ấy mà tôi không bỏ thuốc. Vì biết đâu một lúc nào đó lại chẳng có người hỏi tôi: “Xin lỗi, anh làm ơn cho xin tí lửa”.

S.Anton

%d bloggers like this: