Thời niên thiếu của Bill Gates (phần 1)

Thời niên thiếu của Bill Gates

8 h tối, bóng 1 gã đầu bù tóc rối còn đang ngồi suy tư trên ghế bành:

“Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của ta tại Microsoft, từ mai Balmer sẽ thay ta tiếp quản công ty. Con thuyền Microsoft sẽ vẫn tiến lên phía trước. Ta nhớ thời kỳ mới lập nghiệp, báo chí nói thành công của ta là do may mắn vớ được hợp đồng béo bở với IBM. Họ chẳng hiểu gì cả. Họ tưởng là dễ dàng hay sao khi lúc đó đã có gã Steve Jobs với hệ điều hành Macintosh, dễ dàng hay sao mà mấy tay đầu có sạn ở IBM lại để ta nẫng tay trên miếng bánh béo bở vậy? Hmm, trên đời đâu có chuyện cổ tích như vậy. Ta còn nhớ khi đó …”
1980, Havard, ngày thứ 1

“Ta vừa đọc được tin tức trên 1 tờ báo sáng nay nói rằng IBM đang tìm đối tác phát triển hệ điều hành cho máy tính PC của họ. Thật là 1 thời cơ tốt. Chẳng phải lão giáo sư Kildall trong trường đang sở hữu hệ điều hành CP/M đó sao. Ta có thể làm người trung gian. Alo, IBM đó hả! Tôi có người mà quý vị cần tìm đây.”

1980, Havard, ngày thứ 2

“Khốn kiếp thật. Lão Kildall không chịu bán CP/M cho IBM. Lão nói tại sao phải bán khi lão có thể thành lập công ty máy tính riêng và thu về hàng triệu đô la. Thật là 1 lão già thiển cận. Ta không thể bỏ qua cơ hội này. Phải gọi cho gã bạn thân của ta Paul Allen. Hắn là trùm về kỹ thuật.”

1980, Havard, ngày thứ 3

“Alo, IBM đó hả! Tôi và Paul Allen có thể có thứ mà quý vị cần sau 6 tháng nữa. Quý vị cần cho chúng tôi thời gian. Cái gì, tại sao phải hợp tác với 2 đứa sinh viên hả? Chúng tôi là những sinh viên giỏi nhất từ 1 đại học giỏi nhất. Chẳng phải những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này đều từ Havard mà ra sao? Quý vị không thể deal với Kildall được đâu. Căn bản là lão không chịu bán. Còn gã Steve Jobs ở Apple hả, gã đó có tham vọng sản xuất máy tính riêng. Quý vị phải tự làm lấy thôi. Và, thay vì tự làm lấy, tại sao không thử để mắt đến những gì chúng tôi có thể làm cho quý vị? OK, 1 buổi demo vào 6 tháng nữa. 4 tháng!. OK, OK, excellent. You’ll get it”

1980, tháng thứ 4

“Đã tới tháng thứ 4 rồi, ta và Allen vẫn chưa viết xong hệ điều hành. Tất cả những gì có được hiện tại chỉ là bộ biên dịch BASIC của Allen. Ta thật quá liều lĩnh khi thành lập công ty Traf-O-Data. Ta sắp phá sản rồi sao!”

Những ngày tiếp theo

“Allen vừa phát hiện 1 công ty nhỏ tên là Seatle Computers vừa phát triển xong 1 hệ điều hành QDOS. Hệ điều hành này rất thô sơ nhưng chạy được trên IBM PC. Họ có thể bán toàn bộ bản quyền QDOS với giá 150.000 $ Ta biết 1 người có thể lo được vụ này – Balmer. Nhưng trước tiên cần thuyết phục hắn bỏ học cái đã.”

Giờ G

“Balmer đã mua được QDOS với giá 75.000 $. Hắn quả có tài bán hàng bẩm sinh. Ta có thể gặp IBM được rồi. Nhưng trước tiên cần đổi tên công ty cho nó oai cái đã. Đúng rồi, MicroSoft, MicroSoft, hahaha”

1980, IBM Headquarter

“IBM đề nghị mua đứt DOS. Nhưng ta đã offer họ bán theo license 6$ trên mỗi máy họ bán ra. Họ đồng ý ngay như sợ ta đổi ý. Ta biết họ nghĩ trong đầu rằng ta là thằng ngu. Vì cả nước Mỹ hiện nay chỉ có vài ngàn máy tính thì số tiền ta thu được từ bán license ít hơn nhiều so với tiền mua đứt. Một thằng sinh viên ngu đần không biết gì về thị trường. Một máy tính vài chục ngàn đô mà ta chỉ lấy có 6 đô. Họ đâu có biết chính họ mới là những thằng ngu. Họ chỉ thấy được vài năm. Còn tầm nhìn của ta là vài chục năm.”

1984 (1)

“Doanh số bán PC của IBM đã đạt 1 triệu chiếc. Chính họ cũng không ngờ tới con số này. Ta thì ta không bất ngờ. PC là 1 hệ thống mở. Nó tạo điều kiện cho các nhà sản xuất phần cứng khác cùng tham gia. Nó khác với các hệ thống đóng như máy trạm Unix hay Macintosh. Ta đã nhìn thấy điểm này từ ngày đọc bản vẽ PC tại đại bản doanh IBM. Giờ ta đã có 6 triệu đô. Bọn Time vừa gọi ta là doanh nhân trẻ thành đạt. Thật buồn cười. Với ta, tất cả mới bắt đầu”

1984 (2)

“Doanh số bán của Macintosh vẫn còn rất lớn. Steve Jobs quả là 1 đối thủ đáng gờm. Ta cần phải tiêu diệt hắn. Hắn là 1 người có đầu óc đẹp, nhưng không phải là 1 đầu óc mở. Đây là điểm yếu của hắn. Ta sẽ tạo 1 môi trường phát triển trên DOS bằng ngôn ngữ BASIC để cho mọi người có thể tự do phát triển phần mềm trên DOS. Và, phần còn lại của thế giới sẽ giúp ta tiêu diệt hắn. Steve Jobs, ngày mà mày cuốn gói khỏi Apple sẽ không còn lâu nữa đâu.”

Cuối 1984

“Steve Jobs vừa bị đuổi khỏi Apple sáng nay. Cảm giác bị đuổi khỏi công ty do mình sáng lập ra chắc không dễ chịu gì. Hắn bị buộc phải bán lại toàn bộ cổ phần. Thị phần của Macintosh giờ đã quá nhỏ chẳng thể làm gì ta được nữa. Uổng công hắn lặn lội qua Ấn Độ học thiền và Yoga mà đầu óc chẳng cởi mở được chút nào cả. Dù sao cũng cảm ơn hắn đã cho ta có ý tưởng về con chuột máy tính.”

1985

“IBM vừa điện cho ta sáng nay. Chúng có ý định phát triển 1 hệ điều hành mới có giao diện người dùng tên là OS/2 và muốn ta outsource cho chúng. Đúng là bọn khốn, vắt chanh bỏ vỏ. Nếu ta đồng ý thì ta sẽ chỉ là kẻ làm công cho chúng, chúng sẽ có quyền sở hữu hệ điều hành. Nhưng nếu ta không đồng ý thì chúng sẽ hất cẳng ta để tìm 1 đối tác khác. Với tiềm lực của IBM thì chúng hoàn toàn có thể phát triển riêng cho mình 1 hệ điều hành. Ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ mọi nỗ lực của ta tới đây là chấm dứt. Không, phải thông minh hơn bọn chúng, phải thông minh hơn bọn chúng! …”

(còn tiếp phần 2)

(Phạm Hoài An)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: